yêu như vậy hận là thế chương 40
Chương 23. Chương trước Chương tiếp. Trí nhớ của Lục Diên Chiêu không tồi, vì thế bộ dạng hai mắt đẫm lễ của Mộc Lương Tây khi khóc trong ký ức của y hãy còn mới mẻ như trước, y chăm chú nhìn người phụ nữ ngồi trong thư phòng của mình. Cô vẫn mặc bộ đồ ngũ
Vay Tiền Nhanh Cầm Đồ. Đêm lạnh như nước, tối đen như mực, tiếng chuông từ chiếc đồng hồ gỗ thô cổ xưa vang lên mười hai tiếng, sau hồi cuối cùng, âm cuối vang lên thật lâu không dứt, thậm chí trong căn phòng bé nhỏ này cũng có thể nghe thấy tiếng vọng lại. Trong bóng đêm, đôi mắt nhìn chằm chằm trần nhà. Một cô gái xinh đẹp nằm yên trên giường. Cô mơ thấy ác mộng, nhưng tỉnh lại cũng không há miệng thở dốc, cũng không vì phát hiện những chuyện trong mộng đều là giả mà thấy may mắn, càng không đổ mồ hôi lạnh. Khuôn mặt cô rất bình tĩnh, hoàn toàn không có cảm xúc gì. Mãi một hồi lâu sau cô mới bật đèn bàn bên đầu giường lên, ánh sáng ấm áp chiếu cả căn phòng, cũng không chói mắt. Chiếc đèn sáng như vậy nhưng dường như hơi thừa thãi, bởi cô hoàn toàn có thể mò đi trong bóng đêm ở căn biệt thự diện tích không lớn mà kiến trúc phức tạp này, có thể đoán được chính xác căn phòng kế tiếp cần đi bao lâu, biết được cầu thang có bao nhiêu bậc, không hề đi nhầm. Nhưng sự rõ ràng như vậy lại chẳng khiến cô cảm thấy vui vẻ, ngược lại còn thấy âm ỉ đau đớn, bởi chỉ có người phụ nữ cô quạnh mới biết chính xác những điều đó đến vậy. Đầu giường đặt một bình hoa nho nhỏ, bên trong cắm ba cành hồng, giờ đây đóa hoa đã tàn, cánh cánh rơi xuống tủ đầu giường, trên đất cũng có hai ba cánh. Mộc Lương Tây nhìn chằm chằm những đóa hoa ấy. Trước kia nó tươi đẹp lộng lẫy, đỏ rực như máu, giờ đây lại đã lụi tàn, lụi tàn ngay trong khoảnh khắc nở rộ đẹp đẽ nhất. Cũng giống như cô, trước kia còn có khuôn mặt trẻ đẹp, làn da nhẵn mịn, nụ cười tỏa sáng rung động lòng người, nhưng vừa mới hợp ý, người đã già đi, ở một nơi chẳng ai quan tâm. Cô vẫn nằm đó, cũng không đổi tư thế, nhìn chằm chiếc đồng hồ, cười nhạt. Đã quá nửa đêm, chồng cô vẫn không về. Mà đâu chỉ có hôm nay như vậy, đã rất lâu rất lâu rồi anh ta không về, cho dù có về, cũng sẽ không bước vào căn phòng này. Anh ta không muốn nhìn thấy cô, không muốn nói chuyện với cô, không muốn chạm vào cô. Cô cầm chiếc điện thoại di động, mở danh bạ chẳng có bao nhiêu người, dừng lại trên dãy số của chồng mình, sau đó ấn gửi đi một tin nhắn. "Đã khuya lắm rồi, đêm nay anh về không?" Trong hộp thư đi cũng lưu không ít tin nhắn tương tự vậy. "Tối nay anh muốn ăn gì? Em sẽ xuống bếp nấu cho anh." "Hôm nay anh về không? Em sợ ngủ một mình lắm." "Gần đây anh bận quá, phải chú ý nghỉ ngơi, chăm sóc ình thật tốt nhé." "Thời tiết chuyển lạnh rồi, anh mặc nhiều quần áo vào, đừng để bị cảm." "…" Hết tin này đến tin khác, tất cả đều là tin nhắn cô gửi cho chồng mình, chỉ có điều, trong hộp thư đến chưa bao giờ có tin nhắn trả lời lại, một tin cũng không. Giống như tình cảm của cô, chỉ có bản thân gửi đi, còn người nhận kia vĩnh viễn không đáp lại. Cô đột nhiên bật cười, nụ cười xán lạn mê người như ngôi sao trên bầu trời, lại gửi đi một tin nhắn nữa. "Em rất khỏe, anh đừng lo." Truyện siêu ngược nhéhixhix Lạc Minh Khải xuống khỏi máy bay, xách vali hành lý nhẹ nhàng, trực tiếp đến bãi đỗ xe sân bay. Anh đi công tác mấy ngày, mỗi ngày xử lý đủ việc lớn nhỏ, chất lượng giấc ngủ lại không cao, lúc nãy ngồi trên máy bay cũng chỉ ngủ được một lát, đến giờ đầu vẫn choáng váng, khuôn mặt u ám, dường như đang nhắc nhở người khác tâm tình người này không tốt, xin đừng tới gần. Mở di động đã tắt máy, không ngờ lại có rất nhiều thông báo cuộc gọi nhỡ, trong đó cái tên "Mộc Chính Nguyên" xuất hiện nhiều nhất. Nhìn đến cái tên này, sắc mặt anh đã tối càng tối hơn, đuôi mày nhếch lên, cho thấy lúc này anh đang rất không kiên nhẫn, biểu hiện rõ ràng của người đang buồn phiền vì không được nghỉ ngơi tốt. Quăng hành lý vào cốp xe, anh ngồi vào ghế lái rồi phóng đi. Vừa nhìn chăm chú con đường phía trước, vừa đeo tai nghe, gọi cho Mộc Chính Nguyên. Đôi môi anh mím thành một đường mỏng, khoảnh khắc người bên kia nhận điện thoại, từ "bố" thế nào cũng không thể bật ra khỏi miệng. Anh biết mình là kẻ vui giận không bao giờ để lộ ra mặt. Giống như yêu cầu của bố nuôi trước kia, khi mọi chuyện còn chưa kết thúc, anh vẫn phải làm một thằng rể tốt của Mộc gia, nhưng anh lại không thể nào làm được. Quả nhiên, Mộc Chính Nguyên vừa nghe điện thoại của anh đã nói ngay "Lạc Minh Khải, có phải mày hơi quá đáng rồi không?". Điện thoại còn truyền đến tiếng vỗ mạnh vào thứ gì đó đặt trên bàn, cho thấy tâm trạng Mộc Chính Nguyên lúc này vô cùng vô cùng không tốt. Lạc Minh Khải chăm chú nhìn đèn giao thông phía trước, đôi môi vốn mím chặt giãn dần ra, khóe môi hơi cong lên, cảm giác không thoải mái trong lòng như bị người ta cầm chổi quét ra, "Bố, lại có chuyện gì nữa vậy?". Ngữ khí chẳng chút kính nể nào, biểu tình trên mặt lại không như thế. Anh vẫn luôn biết Mộc Chính Nguyên vô cùng yêu thương Mộc Lương Tây, chỉ không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy, nhất cử nhất động của anh dường như đều bị giám thị. Chỉ có điều, có lẽ Mộc Chính Nguyên đã nhầm rồi, anh cũng không phải thằng ngốc để mặc người ta biết hết nhất cử nhất động của mình. Cái họ nhìn được, chẳng qua là do anh cố tình để họ thấy mà thôi. "Mày đừng có giả vờ." Mộc Chính Nguyên không tin bất kì lời nào của Lạc Minh Khải, "Nếu mày dám khiến Lương Tây đau lòng, đừng trách tao không khách khí. Mặc kệ mày là cậu Ba của "Hoàng Thành" hay cái gì, tao có liều cái mạng già này cũng sẽ không tha ày, để xem Cố Trường Dạ có thể làm gì tao." "Bố, bố đừng nóng. Con chắc chắn bố hiểu lầm gì đó. Ít nhất bố cũng phải nói cho con biết đã xảy ra chuyện gì chứ?" Anh cố đè thấp giọng điệu, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi khinh thường. Mộc Chính Nguyên dám nói năng như vậy chẳng qua là do ông ta từng giúp một vị quan chức thuận buồm xuôi gió, vậy nên Mộc gia mới được nhờ cậy thôi. Mộc Chính Nguyên hừ lạnh, "Tốt nhất là tao hiểu lầm. Nếu để tao biết mày làm trò sau lưng tao, lúc đó đừng trách tao không khách khí." "Dường như bố hiểu lầm con quá nhiều rồi." Mộc Chính Nguyên trực tiếp hầm hừ ngắt cuộc gọi. Lạc Minh Khải tháo tai nghe xuống, ném điện thoại sang ghế bên cạnh, gương mặt cười như không cười. Bên cạnh anh chắc chắn có người của Mộc Chính Nguyên, nếu không Mộc Chính Nguyên sẽ không biết rõ mối quan hệ của anh và Mộc Lương Tây như thế. Lần này nói anh nguyên nhân đương nhiên là do tức giận vì anh đối xử với Mộc Lương Tây không tốt. Thậm chí có lần người ta còn đồn anh và Mộc Lương Tây là vợ chồng hữu danh vô thực, Mộc Chính Nguyên đã tự mình vào biệt thự bọn họ ở giáo huấn Mộc Lương Tây ngay trước mặt Lạc Minh Khải. Nhưng tất nhiên, những lời đó rõ ràng là nói Lạc Minh Khải, con gái của Mộc Chính Nguyên đâu phải dễ bị bắt nạt thế. Khuôn mặt Lạc Minh Khải xuất hiện sự khinh thường. Mộc Chính Nguyên chắc chắn không biết, tên quan chức Hằng Thông vẫn giúp đỡ ông ta kia tháng sau sẽ xuống đài ngay thôi. Mộc Chính Nguyên tức giận như vậy cũng vì tin tức đầu báo hôm nay là Lạc Minh Khải chụp ảnh chung với một cô đào mới trong giới giải trí. Bản tin nói mối quan hệ của hai người vô cùng ái muội. Cô đào kia lại như sợ không giành được trang nhất, ánh mắt đong đưa nhìn Lạc Minh Khải, còn cố tình biểu diễn một tiết mục bị ngã để được Lạc Minh Khải đỡ lên, cho người ta chụp được. Mấy ngày nay Lạc Minh Khải đi công tác, còn có người tung tin là đi du lịch cùng mỹ nhân kia, bởi vì nơi đến vừa hay lại trùng hợp là nơi cô đào kia đi chụp ảnh quảng cáo. Đã thế khi có người hỏi cô đào kia, cô ta lại chỉ thẹn thùng tránh né, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Vì cú điện thoại vừa rồi với Mộc Chính Nguyên, Lạc Minh Khải đổi đường, đi hướng khác. Vị trí của căn biệt thự rất vắng vẻ, diện tích xanh hóa khiến người ta líu lưỡi. Dường như bất cứ ai đến nhìn nơi này đều phải lắc đầu thở dài, mảnh đất lớn như vậy mà hơn phân nửa là cỏ cây trúc rừng. Nếu khai phá mấy thứ này có khi cũng được cả đống tiền, vậy mà cả khu lại chỉ có duy nhất một căn biệt thự nho nhỏ. Từ xa nhìn vào, phòng thì đứng lặng giữa rừng trúc, phòng thì leo đầy dây bìm bìm và thường xuân, nếu đến mùa hoa nở, chắc sẽ đẹp y như một ngôi nhà trong truyện cổ tích. Nơi đây là tấc đất tấc vàng ở thành phố An Xuyên này, lại còn xây nên một tòa nhà trong truyện cổ tích, quả quá mức xa xỉ. Mà người thích loại cuộc sống xa xỉ này không phải ai khác, chính là vợ của anh. Ngôi nhà cô tích, cô gái cổ tích, Lạc Minh Khải không nhịn được cười cười, ý tứ châm chọc chẳng thèm che dấu lấy nửa phần. Anh đỗ xe xong chán mới đi vào. Vừa bước vào phòng khách đã có một người hấp tấp chạy từ phòng bếp ra, nhìn thấy anh, vẩy vẩy nước trên tay, "Em đang xào rau, chín cái là có thể ăn cơm ngay, anh chờ một chút nhé." Mộc Lương Tây vẫy vẫy tay với anh vài cái rồi hạ xuống, lại chạy nhanh vào phòng bếp. Tầm mắt Lạc Minh Khải đuổi theo bóng dáng Mộc Lương Tây, mãi đến khi không thấy bóng cô nữa mới cụp mắt lại. Có đôi khi anh thực sự không biết nên hình dung cô gái này thế nào, chẳng lẽ cô không biết nhìn sắc mặt người khác sao? Vẻ mặt anh như vậy mà cô còn có thể cười lấy lòng thế. Cho dù anh không đáp lại bất cứ điều gì, cô cũng vẫn có thể tự mình độc diễn. Tuy nhiên, ngay khi xoay chiếc di động trong tay anh mới nhận ra có điều kỳ lạ. Anh chưa từng nói với cô hôm nay anh sẽ về, sao cô biết? Xem ra Mộc Chính Nguyên sắp xếp không ít người bên cạnh anh, thế nên mới nắm rõ hành tung của anh đến vậy. Nói cách khác, nếu hôm nay anh không về chỗ này, Mộc Chính Nguyên sẽ lại biết chuyện này qua Mộc Lương Tây, nhất định rồi lại ồn ào vài ngày. Lạc Minh Khải buông điện thoại, bất giác phiền chán đứng dậy. Mộc Lương Tây bưng đồ ăn ra, lau tay vào tạp dề, vô cùng cẩn thận nhìn về phía anh, "Em nấu xong hết rồi, đã có thể ăn cơm." Giọng nói của cô rất nhẹ, dường như có cả sự sợ hãi. Ánh mắt của cô lại rất sáng, tựa như một dòng suối trong, khúc xạ ra thứ ánh sáng của sao đêm, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Lạc Minh Khải dời tầm mắt, không trả lời cô, bước về phía bàn ăn. Mộc Lương Tây đúng như một cô vợ nhỏ bước theo sau anh, bởi vì vui vẻ, bước đi còn hơi nhảy nhót, "Em học kém quá, chắc sẽ không ngon bằng tay nghề của chị Hoàng, nhưng chị ấy nói em nấu cơm đã tiến bộ rất nhiều rồi đấy." Lạc Minh Khải ngồi xuống xong tự nhiên lại thấy càng buồn bực. Từ lúc bắt đầu đến bây giờ đã thế nào rồi mà sao cô vẫn như vậy, y như một con nhóc chưa lớn, vĩnh viễn vô lo vô nghĩ. Cho dù sắc mặt anh không tốt, cô cũng chỉ mở to mắt nhìn anh, đôi mắt ngập tràn sự vô tội, lúc nào cũng khiến lời tiếp theo anh định nói ra lại phải nuốt vào. "Ăn được không?" Thấy anh động đũa, cô nhìn anh không chút che đậy, dường như rất mong có thể nghe thấy lời tán thưởng của anh. Lạc Minh Khải ăn một miếng, hương vị khá ngon, không ngấy không nhạt không mặn không cay, cho lửa cũng rất vừa. Nhìn đến đôi mắt chờ mong của cô, bàn tay cầm đũa khẽ nổi gân xanh. Sau cùng, anh dứt khoát bỏ đũa xuống, đứng dậy. Rất rõ ràng, anh không cho phép mình tiếp tục ăn nữa. Mộc Lương Tây ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn không hiểu chuyện đang xảy ra, chỉ biết nhìn anh, "Rất khó ăn à?". Nói xong cô cũng ăn thử một miếng, sau nhìn lại về phía anh, đôi mắt ngập nước, hốc mắt đỏ bừng. Lạc Minh Khải thầm nhắc nhở mình, đây là con gái của kẻ thù, mày không được mềm lòng với cô ta. Mộc Lương Tây buồn bã, "Anh không thích ăn đúng không?". Nói xong lại cố nuốt nước mắt sắp chảy ra vào trong, "Không sao, em sẽ bảo đầu bếp dạy lại, lần sau nhất định sẽ nấu ngon hơn." Cô nghĩ chắc là do anh hay ăn đồ ăn của khách sạn năm sao, tay nghề của cô tất nhiên không thể sánh bằng. Lạc Minh Khải siết chặt nắm tay. Thực ra anh muốn nói với cô, cho dù cô làm gì anh cũng sẽ không hài lòng, làm gì cũng sẽ không phù hợp với yêu cầu của anh. Tuy nhiên, khi nhìn về phía cô, anh lại nói một câu khác, "Ăn ở ngoài rồi nên không ăn được nữa." "Thật sự không phải do em nấu không ngon chứ?" "Ừ." Dứt lời, anh bước lên tầng trên. Chỉ có điều, vừa nói xong anh đã hối hận. Anh vì sao phải mềm lòng với cô? Anh không nên mềm lòng với cô. Ngày cưới cô vào cửa cũng chính là ngày anh bắt đầu báo thù, cô chính là con gái của Mộc Chính Nguyên, anh phải khiến cô đau đớn mới đúng. Anh chán nản vì sự mềm lòng của mình, thậm chí bởi vậy mà bắt đầu khó chịu với chính bản thân mình. Mộc Lương Tây chấp nhận lý do thoái thác của Lạc Minh Khải. Sau khi anh rời đi, Mộc Lương Tây gọi chị Hoàng đến ăn cơm cùng mình. Nếu Lạc Minh Khải không về, trong biệt thự này sẽ chỉ có Mộc Lương Tây và chị Hoàng, Mộc Lương Tây sẽ bảo chị Hoàng ăn cơm cùng với mình. Chị Hoàng ngẩng đầu nhìn tầng trên, sau lại liếc nhìn Mộc Lương Tây, cười cười mở miệng, "Phu nhân, tôi thấy thiếu gia hình như rất mệt, để tôi đi rót cho cậu ấy cốc nước." Mộc Lương Tây gật đầu. Chị Hoàng bưng một cốc nước lên tầng, thấy Lạc Minh Khải, đặt xuống. "Hôm nay sau khi lão gia gọi điện tới, phu nhân lập tức đích thân đi mua đồ ăn, nói muốn tự mình xuống bếp nấu cho cậu." Chị Hoàng thấy anh không nói lời nào, lại tiếp tục nói, "Trong khoảng thời gian này phu nhân suốt ngày nghiên cứu đủ kiểu món ăn, ngay cả Mộc lão gia gọi điện bảo cô ấy trở về cô ấy cũng không chịu." Lạc Minh Khải nghe đến đó mới gật gật đầu, ý bảo chị Hoàng có thể đi. Anh nhìn qua đã biết Mộc Lương Tây chính là một cô gái được chiều chuộng, không cần hao phí quá nhiều tâm tư về cô. Chỉ không ngờ một Mộc Chính Nguyên giả dối như vậy lại có thể sinh ra một cô con gái thế này, không biết có phải đột biến gen hay không nữa. Cô ngay cả gọi điện cho anh cũng sợ quấy rầy đến công việc của anh, sợ anh thấy cô phiền phức. Cô như vậy, sao có thể chủ động thăm dò hành tung của anh? Lạc Minh Khải lắc đầu, cũng không biết nên than vãn Mộc Chính Nguyên có một cô con gái đơn thuần hay ngu ngốc.
Edit by 𝓱𝔂𝓭𝓻𝓪𝓷𝓰𝓮𝓪Điều khiến cho Lục Diên Chiêu cảm thấy hiếu kì nhất chính là Mộc Lương Tây chưa từng hỏi chuyện giữa y với Lạc Minh Khải, tựa như những lời Lương Tây nói ở bệnh viện là ảo giác của y vậy, hoặc cũng có thể là y đã suy nghĩ nhiều, Mộc Lương Tây căn bản không có ý gì, cô sẽ không biết y và Lạc Minh Khải đã gặp mặt nhau, lại càng không biết mưu đồ của Lục lão điều mà mọi người không ngờ nhất là Mộc Lương Tây đã thay đổi, phân định rạch ròi giới hạn giữa mình và nhà họ Mộc. Cô chủ động xuất hiện tại Mộc Thị, đường đường chính chính tham gia các cuộc họp, thậm chí có khi trực tiếp đặt câu hỏi, nêu ý kiến cá nhân. Sự thay đổi của cô đã làm cho Lục Diên Chiêu hiểu rằng, cô sẽ không tiếp tục chơi trò bịt mắt trốn tìm nhiều cuộc họp, Lục Diên Chiêu đến phòng làm việc của Mộc Lương Tây. Y nhìn xung quanh, nơi này đã được dọn dẹp từ sớm, trang hoàng theo sở thích của cô. Y điều hành Mộc Thị đã một thời gian nhưng hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của căn phòng này. Điều này khiến Lục Diên Chiêu có chút không thoải mái, không biết vì y không chú ý hay là Mộc Lương Tây có ý từ trước nên sớm chuẩn mặc đồ công sở, mái tóc dài được cô búi lại, trên trán có vài sợi tóc rơi xuống, không hề có cảm giác cứng nhắc, ngược lại càng thấy cô toát lên vẻ thanh thoát và dễ chịu. Hai bên thái dương như tỏa ra tia sáng càng làm cô trở nên quyến rũ, thậm chí còn có chút gợi cảm. Trước kia cô xinh đẹp, nhưng đẹp theo kiểu mộc mạc ngốc nghếch. Còn sự xinh đẹp bây giờ lại khiến cho người ta ngắm mãi không thể dời mắt."Lại chuyện gì nữa đây?" Lục Diên Chiêu đối với sự trở về của cô đương nhiên không hiểu. Theo suy đoán của y, Mộc Lương Tây trước kia ở bên cạnh Lạc Minh Khải cẩn thận từng li từng tí, không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, bây giờ đột nhiên lại từ bỏ, trực tiếp quay về nhà họ Mộc khiến cho y không thể không nghĩ đến chuyện kia, chẳng qua là cô bị Lạc Minh Khải kíƈɦ ŧɦíƈɦ, không cần phải tự lừa mình dối người nữa mà trực tiếp ngả bài với Lạc Minh Khải, "Bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ không nhẹ nhỉ?"Mộc Lương Tây ngẩng mặt ra khỏi đống văn kiện, "Lục tổng, bây giờ đang là giờ làm việc." Đã là giờ làm việc thì không nói tới chuyện tư, vấn đề này chắc hẳn không cần đợi cô nhắc nhở Diên Chiêu đứng yên, không đoán được hành vi hiện giờ của cô là như thế nào. Loại cảm giác này rất kì lạ, tựa như cô là tác phẩm cho chính tay y tạo nên, nhưng bỗng có một ngày, người chủ nhân của tác phẩm ấy là y lại chẳng biết tác phẩm của mình đang muốn điều gì. Cô có suy nghĩ riêng của cô mà không bị y khống chế, điều khiến y không thể chấp nhận nhất chính là y hoàn toàn không thể nhìn thấu cô."Quyết tâm làm mẹ đơn thân rồi sao?" Lục Diên Chiêu kéo một cái ghế, trực tiếp ngồi xuống. Y bắt chéo hai chân, tay cầm một điếu thuốc, hoàn toàn không để ý bây giờ đang là giờ làm Lương Tây chỉnh sửa lại văn kiện một chút rồi đặt sang một bên. Nhìn bộ dạng của anh ta là biết ngay anh ta sẽ không rời đi, cô đành phải tiếp anh ta chưa bao giờ thích xem phim hay đọc tiểu thuyết có nội dung liên quan đến cung đấu, trạch đấu. Nhiều năm về trước, cô từng xem qua một bộ phim kinh điển của Hongkong, cho đến bây giờ cũng có rất nhiều phim và tiểu thuyết xây dựng motif như vậy nhưng mãi mãi chúng chỉ là cái bóng của bộ phim ấy. Cô nhớ kỹ, trong phim An Quý đã từng nói một câu, hiện tại chỉ có cô mới có quyền lựa chọn sẽ cùng ai hợp tác. Hai vị kia vốn đã có hiềm khích từ lâu, tuyệt đối không thể trở thành đối tác với nhau. Chỉ An Quý mới có tư cách lựa chọn một trong hai để hợp tác, đem người còn lại đánh đột nhiên cảm thấy tình cảnh bây giờ rất giống trong bộ phim ấy, khác biệt duy nhất chính là Lục Diên Chiêu là nhân vật An Quý. Dù cho Lục Diên Chiêu không đồng ý hợp tác với Lạc Minh Khải thì y cũng không thể đẩy cô về hướng Lạc Minh Khải được. Bây giờ cô và Lạc Minh Khải chỉ có thể là đối thủ với nhau, còn Lục Diên Chiêu thì khác, thương nhân coi trọng lợi ích, ai cho y lợi ích nhiều hơn thì y sẽ hợp tác với người không còn là cô gái ngây thơ chưa trải sự đời, cô không nghĩ đến chuyện Lục Diên Chiêu sẽ hợp tác với mình chỉ vì một chút tình cũ khi hai người còn ở nước ngoài. Thường những người thân quen hay nghĩ như vậy cho nên chắc chắn họ sẽ bị suy nghĩ ngây thơ ấy làm tổn thất nặng là lý do Lục Diên Chiêu vẫn ngang ngược như cũ."Tôi tưởng đây là điều anh muốn thấy." Lương Tây giật giật khóe miệng, "Không phải anh nói với tôi rằng đứa bé vô tội sao? Tôi cũng nghĩ như vậy."Lục Diên Chiêu bị cô chặn lại nên khó chịu, chính y cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô có thai hay chẳng liên quan gì đến y, nhưng khi thấy cô đến bệnh viện kiểm tra thì trong lòng y lại bực bội. Y cố ý không liên lạc với cô để xem qua chuyện này, rốt cuộc trong lòng y đang nghĩ đạo của cuộc đời y dường như đang vì người phụ nữ này mà chuyển hướng. Y giả bộ làm ngơ, một bên cố gắng không liên lạc với cô, một bên lại vì thái độ của cô mà canh cánh trong lòng. Khi biết cô lại đến bệnh viện, y lập tức lái xe đến ngay. Y muốn làm gì, chính bản thân y cũng không biết. Cuối cùng lại biến thành khó chịu, đã như vậy thì y sẽ đâm cô một nhát để cô cũng phải như y thì y mới có thể lấy lại cảm giác cân bằng."À...Giữ lại cũng tốt, có khi Lạc Minh Khải sẽ mềm lòng, sau đó hai người trở thành phiên bản thật sự của Romeo và Juliet."Lương Tây nhíu mày, theo cô biết cuốn tiểu thuyết cảm động đó có nội dung như thế này, một người đàn ông đã có bạn gái, sau khi thấy một cô gái xinh đẹp khác thì yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó hai người bất chấp mối thù truyền kiếp mà yêu nhau, bỏ qua cả sinh mệnh, bỏ qua cả gia đình, sống ích kỷ vì bản thân."Anh rảnh thật đấy, thế nên mới có thời gian kể câu chuyện cười như vậy." Cô nghiêm mặt Diên Chiêu nhìn cô, "Cứ cho là vậy đi, tôi đây ở Mộc Thị cổ họng thấp bé, có nhiều chuyện chẳng cần thông qua tôi đâu." Trước kia y tưởng mọi chuyện do Mộc Chính Nguyên sắp xếp, muốn y bó tay bó chân ở Mộc Thị. Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ đó là ý của Mộc Lương Tây, vì thế nên cô mới không lo lắng khi biết y đã gặp mặt Lạc Minh Khải. Những tin tức quan trọng của Mộc Thị không đến lượt y biết, có rất nhiều sự kiện, người có quyền quyết định không phải là y."Anh đã từng dạy tôi, làm người nhất định không được xem nhẹ bản thân. Hiện tại tôi trả lại anh câu này." Lương Tây lắc đầu, "Có phải chúng ta nên đặt tâm tư vào dự án của Dương Thị rồi không? Bên phía 'Thịnh Á' cũng không để tâm vào vụ kiện này..."Nghe những lời này, Lục Diên Chiêu tỏ vẻ nghi hoặc. Cô nói cho y biết chuyện này là cô đang tin tưởng y sao? Bởi vậy nên cô cũng không hỏi về cuộc gặp gỡ giữa y và Lạc Minh Khải?Y nhìn Lương Tây hồi lâu, thấy sắc mặt cô không thay đổi nên anh cũng nghĩ như vậy. Có lẽ phụ nữ thích tin tưởng người đã cùng mình trải qua nhiều đau khổ. Cứ nhìn những người phụ nữ bị chồng lừa dối, sống không bằng chết thì sẽ biết..."Không có đường tắt cho chuyện này." Lục Diên Chiêu chặn đầu cô dự án của Cố gia, để 'Thịnh Á' lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng* không phải dựa vào thực lực gì, chẳng qua chỉ là do may mắn mà thôi. Nếu không phải Lục lão gia có quan hệ thì 'Thịnh Á' không có khả năng lấy không được vụ án kia, huống chi Lục Diên Chiêu cũng phải trả không ít "nhan sắc" của mình.*Lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng Giỏ trúc không kín, múc bao nhiêu nước cũng xì hết ra ngoài, ý nói làm cỡ nào cũng như tên Dương Phong Nham kia cứng không ăn, mềm cũng không ăn. Hắn yêu vợ như mạng, đi theo con đường vợ vạch sẵn mà cũng không xong. Lục Diên Chiêu từng nói, muốn thành công thì chỉ có thể dựa vào bản thân. Một người đàn ông chỉ biết dựa hơi vợ để thành công thì kết quả chỉ có thất bại. Tặng quà theo tình cảm sẽ chẳng thu được bất cứ điều gì cũng như lợi ích nào. Hắn ta đã thua thì y cũng chẳng thèm đếm xỉa. Một người đàn ông như vậy thảo nào mấy năm gần đây cố gắng quật khởi, dự án này rất quan trọng, Dương Phong Nham rất để ý đến nó, hắn sẽ không cho bất kỳ ai động tay động chân vào chi năng lực hiện tại của Mộc Thị có hạn, Dương Phong Nham căn bản không để vào mắt. So với 'Thịnh Á', hẳn hắn ta sẽ nghiêng về 'Thịnh Á' nhiều hơn, dù sao Mộc Thị đã lâu không đụng đến những dự án như này. Dương Phong Nham lựa chọn 'Thịnh Á' không chỉ được bảo vệ mà còn có thể được 'Hoàng Thành" chiếu cố... Đương nhiên, không loại trừ khả năng có "hắc mã" khác xuất hiện. Tóm lại, Mộc Thị muốn tham gia thì tỉ lệ được chọn là rất Tây gật đầu, "Mọi sự do người làm."Lục Diên Chiêu cau mày, không biết cô nói vậy là cô giả ngốc hay cô đang động viên ở thời đại nào, phụ nữ cũng bị xem là phụ kiện của đàn ông vì trình độ của phụ nữ nông cạn hơn đàn ông nhiều. Bởi vậy, đất nước duy nhất có nữ nhân là Võ Tắc Thiên cầm quyền mới trở nên đặc biệt. Ngày nay, đàn ông muốn chiếm thế thượng phong ngay cả khi anh ta không có năng lực thì vẫn có một bộ phận đồng ý cho anh ta cơ hội để thể hiện. Còn nếu phụ nữ muốn chiếm thế thượng phong thì sao? Đầu tiên họ phải chứng minh năng lực của bản thân, nhưng dù có chứng minh được thì vẫn có khá đông đàn ông khinh thường họ như cũ...Mộc Thị trở thành đề tài nóng để bàn tán. Phóng viên sẽ công khai toàn bộ tin tức, hiển nhiên so với tin trước đó thì tin này lớn và chính thức hơn nhiều. Lần này, toàn bộ quá trình đều diễn ra trực tiếp, Mộc Chính Nguyên sẽ là người ra mặt công khai tin tức, chính thức giao Mộc Thị vào tay con gái. Trước vô số câu hỏi chất vấn, ông đều giải thích rõ ràng từng câu, xin mọi người tin tưởng năng lực của con gái ông. Ông nói với đám phóng viên rằng hầu hết các quyết định của công ty bây giờ đều là do con gái ông đề việc này cũng gây chấn động lớn trong nội bộ Mộc Thị. Trong các cuộc họp lớn, các nguyên lão của Mộc Thị đều ra sức phản đối. Nhưng khi Mộc Thị công khai số liệu, mọi người đều trầm mặc. Mấy năm trước Mộc Thị hoạt động không có lợi nhuận, thậm chí mục tiêu hàng năm còn biến thành thâm hụt tài chính. Đến khi Mộc Lương Tây bắt đầu tiếp nhận công ty, công ty mới dần quay về quỹ đạo, cho dù ở thời điểm khó khăn nhất, công ty vẫn duy trì mức lợi nhuận ổn định...Trong buổi phát sóng trực tiếp, Mộc Lương Tây ngồi ở vị trí bắt mắt nhất và được vô số người theo dõi. Cô nở một nụ cười ôn hòa, đối mặt với các câu hỏi của phóng viên đều trả lời ngắn gọn. Nhiều phóng viên đặt câu hỏi không khách khí như cho rằng cô dựa hơi vào danh xưng con gái của Mộc Chính Nguyên mà vào Mộc Thị làm xằng làm bậy, cô trả lời hai ba câu, dường như không hề để tâm tâm điểm của buổi họp báo này là Mộc Lương Tây nên rất ít người chú ý đến Lục Diên Chiêu. Y ngồi một góc, nhìn dáng vẻ xinh đẹp của Mộc Lương Tây, trong lòng có chút tự hào. Người phụ nữ này, chỉ có y mới biết dáng vẻ ban đầu của cô như thế nào. Hình ảnh cô bé ngồi trên sofa co rút người lại vì không hiểu những số liệu phức tạp, nước mắt tuôn ra, dáng vẻ như một con mèo nhỏ không có năng lực bảo vệ bản thân... Cô bé ấy bây giờ đâu rồi?Y không thể không thừa nhận rằng cô rất có mị lực, mị lực đến nỗi trong bụng cô đang mang thai đứa con của người đàn ông khác cũng không khiến y chán ghét cô được. Mị lực đến nỗi, ông già đưa cho y tối hậu thư, y cũng không xem nó là chuyện quan trọng, đẩy hết mọi lợi ích mà ông già cho y ra đáng giá hơn những lợi ích đó, y tự nhủ với lòng mình như này, Lạc Minh Khải đang ngồi trong văn phòng xem trực tiếp buổi họp báo, sắc mặt tái xanh, lông mày nhíu chặt. Anh nhìn đám phóng viên đang đặt câu hỏi cho người phụ nữ kia. Cô cười, nở một nụ cười hờ hững như có như không. Ánh mắt cô như đang phiêu dạt ở một chỗ nào khác, không hề nghiêm túc nhìn đám phóng viên ấy. Chẳng có một ai có thể bước vào thế giới chân thật của cô này là sao? Mộc Chính Nguyên đang muốn làm gì? Như lời Mộc Chính Nguyên nói, bây giờ công khai để Mộc Lương Tây tiếp nhận Mộc Thị là vì đây là thời điểm thích hợp nhất?Anh chớp chớp mắt để nhìn người phụ nữ trên màn ảnh một cách rõ ràng nhất, để xem là người xuất hiện trên đó là cô hay là một người điện thoại vang lên, anh không nhìn tên người gọi đã lập tức nghe máy."Bây giờ anh đang xem đúng không?" Giọng nói Hạ Niệm Ý mười phần vội vàng, còn có thể nghe thấy tiếng cô ta đang thở dốc, "Mộc Lương Tây chính là kẻ nói dối, cô ta trước mặt anh làm bộ cái gì cũng không biết, tất cả đều là giả vờ hết...Cô ta còn nói không hiểu các số liệu trong văn kiện, thật là buồn cười. Cô ta nhiều lần đến công ty, chắc chắn là không có ý tốt. Bây giờ anh nên tin em rồi đúng không? Mộc Lương Tây là một con tiện nhân, là một kẻ lừa đảo...""Lạc Minh Khải, trên thế giới này, chỉ có em là người duy nhất đối xử với anh thật lòng mà thôi, anh đã hiểu chưa? Mộc Lương Tây chỉ là kẻ lừa gạt, giả dạng làm một đóa bạch liên hoa để làm anh mềm lòng, so với mọi người cô ta mới là đứa ác độc nhất. Con khốn đó đã hại chết con chúng ta, còn làm anh hiểu lầm em, nhưng em không trách anh, lỗi là của Mộc Lương Tây hết. Cô ta là con khốn, chúng ta đều trúng kế của cô ta rồi..."***Hạ Niệm Ý còn nói gì đó nhưng Lạc Minh Khải đã bỏ điện thoại xuống, anh không muốn nghe bị cô lừa sao?Anh rất rõ ràng, khi Hà Niệm Ý nói đứa bé trong bụng cô ta do Mộc Lương Tây hại chết, anh một chút cũng không tin cô ta, theo bản năng mà tin tưởng Mộc Lương là sự lựa chọn của anh, không liên quan đến người nào khác. An Diệc Thành từng nói qua rất nhiều chi tiết, nhấn mạnh rằng sự việc không đơn giản như thế đâu. Mặc dù trong bụng hoài nghi nhưng anh vẫn lựa chọn tin tưởng đưa tay sờ lên màn hình máy tính, sờ đến khuôn mặt của người phụ nữ kia."Em nói dối tôi sao?"***Tác giả có lời muốn nói Mượn cơ hội này, tôi nói hộ cho Mộc Lương Tây mấy câu, cô đối với Hạ Niệm Ý như vậy không phải là quan tâm quan hệ giữa cô ta với Lạc Khải Minh, mà là Mộc Lương Tây đã từng bị tổn thương, nguyên nhân là do Hạ Niệm Ý, thậm chí ở một góc độ nào đó, cô ta chính là kẻ chủ mưu. Mộc Lương Tây chỉ trả thù chứ không phải đối phó với tiểu tam...Nói chung là vậy có lời muốn nói Bắt đầu từ chương này mình sẽ là người edit tiếp, mong các bạn ủng hộ~P/s Năm mới vui vẻ, chúc các bạn nhiều sức khỏe, luôn hạnh phúc, tấn tài tấn lộc tấn bình an~~
Đánh giá từ 22 lượtAi cũng biết chồng cô có người phụ nữ khác, kể cả cô.***Lục Diên Chiêu nói "Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào độc ác như cô."Anh ta nói rất đúng, không có người phụ nữ nào độc ác như cô, tàn nhẫn như cô, tự tay dệt cho mình giấc mộng, cuối cùng lại tự tay phá hủy nó từng chút từng chút một…Một người phụ nữ không dám bước vì sợ, còn người đàn ông thì do dự, mải bận lòng, liệu có hay không có thể sánh thử nhé!!!!!!!Xem thêm »
yêu như vậy hận là thế chương 40